Tên tiếng Anh chính thức của quần thể cung điện hoàng gia lịch sử này là "Forbidden City". Nơi đây còn được biết đến rộng rãi với tên gọi "Bảo tàng Cố Cung" ở Bắc Kinh, phản ánh chức năng hiện tại của nó như một bảo tàng rộng lớn, trưng bày vô số bộ sưu tập và cổ vật hoàng gia quý giá, mở cửa đón công chúng.
Tên gọi "Forbidden City" (Tử Cấm Thành) trong lịch sử tượng trưng cho tình trạng hạn chế tiếp cận nghiêm ngặt của nó trong thời kỳ phong kiến. Nơi đây là nơi ở độc quyền của Hoàng đế và gia đình, đồng thời là trung tâm hành chính của Trung Hoa đế quốc. Việc người ngoài hoàng tộc xâm nhập trái phép bị nghiêm cấm tuyệt đối, nhấn mạnh quyền lực tuyệt đối của Hoàng đế.
Tử Cấm Thành được Hoàng đế Vĩnh Lạc triều Minh cho xây dựng nhằm củng cố quyền cai trị và dời đô từ Nam Kinh về Bắc Kinh. Quy mô tráng lệ và thiết kế tinh xảo của nơi đây nhằm thể hiện sức mạnh và uy quyền của hoàng gia, cũng như vai trò trung tâm của Hoàng đế như Thiên tử, cai trị đế chế rộng lớn từ quần thể cung điện nguy nga này.
Việc cố tình hạn chế cây xanh ở các sân chính rộng lớn của Tử Cấm Thành phục vụ nhiều mục đích chiến lược và tượng trưng. Nó tạo tầm nhìn thông thoáng cho lính gác để tăng cường an ninh, ngăn chặn các âm mưu ám sát tiềm ẩn, nhấn mạnh bầu không khí trang nghiêm và uy nghiêm của triều đình hoàng gia, và mang tính biểu tượng làm nổi bật sự hùng vĩ của kiến trúc hơn các yếu tố tự nhiên. Cây xanh thường được trồng nhiều hơn ở các khu vực sinh hoạt riêng tư và vườn thượng uyển.
Tử Cấm Thành tọa lạc tại trung tâm Bắc Kinh, Trung Quốc, nằm chính xác trên trục Bắc-Nam. Vị trí chiến lược ở trái tim của thủ đô phản ánh vai trò lịch sử của nó như là trung tâm hành chính và nghi lễ của quyền lực hoàng gia. Sự sắp xếp theo trục này là một nguyên tắc cơ bản trong quy hoạch đô thị và vũ trụ học truyền thống Trung Quốc, nhấn mạnh vị thế trung tâm và thần thánh của Hoàng đế.
Tử Cấm Thành, ban đầu được Hoàng đế Vĩnh Lạc cho xây dựng, nổi tiếng với quy mô khổng lồ, bố cục đối xứng chính xác và kiến trúc cung điện hoàng gia truyền thống đặc sắc. Các đặc điểm chính bao gồm ngói lưu ly màu vàng, tượng trưng cho hoàng đế, và tường màu đỏ rực rỡ, tượng trưng cho may mắn. Quần thể được chia thành các sân ngoài dành cho các buổi lễ quốc gia và các sân trong dành cho mục đích sinh hoạt, bao gồm hơn 980 tòa nhà.
Công viên Cảnh Sơn, nằm ngay phía bắc của Tử Cấm Thành, có tầm quan trọng lịch sử và địa lý đáng kể. Điểm cao nhất của công viên, một ngọn đồi nhân tạo, mang đến tầm nhìn toàn cảnh không giới hạn ra toàn bộ quần thể Tử Cấm Thành, cho phép du khách chiêm ngưỡng quy mô rộng lớn và bố cục phức tạp từ trên cao. Về mặt lịch sử, nơi đây từng là một phần của vườn thượng uyển hoàng gia và tạo ra sự tương phản tự nhiên với kiến trúc tráng lệ của cung điện.
Việc xây dựng Tử Cấm Thành bắt đầu vào năm 1406 và phần lớn hoàn thành vào năm 1420, một công trình đồ sộ kéo dài khoảng 14 năm. Dự án quy mô lớn này đòi hỏi sự đóng góp của hơn một triệu lao động và nghệ nhân, sử dụng vật liệu từ khắp Trung Quốc để tạo ra một trong những quần thể cung điện hoàng gia ấn tượng nhất thế giới.