| Loại triển lãm | Triển lãm lịch sử |
| Loại điểm tham quan | Lịch sử & văn hóa |
Vui lòng tham khảo chứng từ của bạn để biết thông tin cuối cùng về điểm tập trung, địa điểm đón và thời gian đón
Mô tả điểm hẹn: Tại lối vào Tháp Truyền hình trên quảng trường Alexanderplatz; ngay cạnh quán Starbucks trên quảng trường. Hướng dẫn viên sẽ mặc áo phông có logo Cultour Berlin và cầm cờ có dòng chữ "tours in English" (các tour bằng tiếng Anh). Bạn nên đến trước giờ bắt đầu tour 15 phút. Cách đến đó: Tàu điện ngầm U-Bahn: Các tuyến U2, U5 và U8, dừng tại ga Alexanderplatz Bhf (S+U). Tàu điện trên cao S-Bahn: Các tuyến S5, S7, S75 và S9, dừng tại ga Alexanderplatz Bhf (S+U). Xe buýt các tuyến 100, 200 và 248. Xe điện các tuyến M2, M4, M5 và M6. (Panoramastraße 1A, 10178 Berlin, Đức)
Sự trỗi dậy của chủ nghĩa Quốc xã ở Đức được thúc đẩy bởi một số yếu tố quan trọng, bao gồm các điều khoản khắc nghiệt của Hiệp ước Versailles, vốn nuôi dưỡng sự oán giận quốc gia. Các cuộc khủng hoảng kinh tế nghiêm trọng, như siêu lạm phát vào những năm 1920 và cuộc Đại suy thoái, đã dẫn đến tình trạng thất nghiệp lan rộng và bất ổn xã hội. Sự bất ổn chính trị trong Cộng hòa Weimar và nỗi sợ cộng sản cũng tạo ra một môi trường mà các hệ tư tưởng cực đoan như chủ nghĩa Quốc xã đã giành được chỗ đứng, hứa hẹn về trật tự, sự phục hưng dân tộc và các giải pháp kinh tế.
Trong khi cả chủ nghĩa dân tộc xã hội và chủ nghĩa phát xít đều là các hệ tư tưởng độc đoán, siêu quốc gia, một điểm khác biệt chính nằm ở các nguyên tắc cốt lõi của chúng. Chủ nghĩa dân tộc xã hội, hay chủ nghĩa Quốc xã, kết hợp một cách trung tâm hệ tư tưởng phân biệt chủng tộc, đặc biệt là chủ nghĩa bài Do Thái và khái niệm về 'chủng tộc Aryan ưu việt', vào thế giới quan và chính sách của mình. Chủ nghĩa phát xít, được điển hình bởi Ý của Mussolini, chủ yếu nhấn mạnh sự tối cao tuyệt đối của nhà nước, sự đoàn kết dân tộc và chủ nghĩa tập đoàn, nói chung là không có các học thuyết về sự thuần chủng chủng tộc cố hữu như chủ nghĩa Quốc xã.
Phong cách lãnh đạo của Adolf Hitler được đánh dấu bằng sự lôi cuốn quần chúng mạnh mẽ và một hình ảnh công chúng đầy lôi cuốn, gây tiếng vang với một dân chúng đang vỡ mộng. Ông là một bậc thầy tuyên truyền, khéo léo khai thác những bất mãn quốc gia và khó khăn kinh tế để huy động sự ủng hộ. Các phương pháp chính trị của ông bao gồm sự kết hợp giữa thao túng pháp lý và đe dọa tàn bạo, dần dần củng cố quyền lực thông qua một sự sùng bái cá nhân, đàn áp phe đối lập và từng bước phá bỏ các thể chế dân chủ để thiết lập một chế độ toàn trị.
Tại Berlin, sự trỗi dậy của chủ nghĩa Quốc xã bị ảnh hưởng bởi cảnh quan kinh tế-xã hội phức tạp của thành phố. Berlin sau Thế chiến thứ nhất trải qua những khó khăn kinh tế đáng kể, bao gồm tỷ lệ thất nghiệp cao và thiếu nhà ở. Thành phố là chiến trường cho các cuộc cạnh tranh chính trị gay gắt, với các cuộc đụng độ trên đường phố thường xuyên giữa các phe phái cộng sản và quốc gia. Môi trường biến động này, cùng với khao khát về sự ổn định và niềm tự hào dân tộc, đã cho phép những người Quốc xã tận dụng sự bất mãn của công chúng và đưa ra một giải pháp thay thế có vẻ mạnh mẽ cho một nền Cộng hòa Weimar đang tan rã.
Các nguyên tắc tư tưởng cốt lõi của chủ nghĩa dân tộc xã hội bao gồm chủ nghĩa bài Do Thái cực đoan về chủng tộc, coi người Do Thái là kẻ thù hiện sinh, và khái niệm về một 'chủng tộc Aryan' ưu việt. Nó cũng đề xướng chủ nghĩa siêu quốc gia nhiệt thành, ủng hộ một Đế chế Đức rộng lớn hơn và 'Lebensraum' (không gian sống) ở Đông Âu. Sự kiểm soát toàn trị đối với mọi khía cạnh của xã hội, 'Führerprinzip' (nguyên tắc lãnh tụ) và lập trường chống cộng sản mạnh mẽ cũng là nền tảng cho học thuyết hủy diệt của nó.
Dưới sự lãnh đạo của Hitler, việc quản lý ở Berlin đã trải qua một sự biến đổi hoàn toàn, trở nên hoàn toàn phục tùng chế độ Quốc xã. Các cấu trúc dân chủ địa phương đã bị bãi bỏ, và quyền lực được tập trung hóa, với các quan chức Quốc xã thay thế các đại diện được bầu. Cơ quan hành chính của thành phố đã bị Quốc xã hóa, điều chỉnh tất cả các chính sách theo hệ tư tưởng của đảng. Berlin cũng trở thành trung tâm biểu tượng cho tuyên truyền của Quốc xã và các kế hoạch kiến trúc lớn, nhằm phản ánh tham vọng toàn trị của chế độ và sự kiểm soát tuyệt đối của nó đối với đời sống công cộng và riêng tư.
Tuyên truyền Quốc xã vô cùng tinh vi và là công cụ trong việc xây dựng câu chuyện quốc gia và tư tưởng của mình. Nó sử dụng tất cả các phương tiện truyền thông sẵn có - radio, phim ảnh, áp phích và các cuộc mít tinh - để truyền bá thông điệp của mình. Các chiến lược chính bao gồm việc tạo ra một sự sùng bái cá nhân quanh Hitler, phỉ báng những kẻ thù bị cho là (đặc biệt là người Do Thái và người cộng sản), và hứa hẹn sự phục hưng quốc gia và sự đoàn kết xã hội. Tuyên truyền đã khéo léo thao túng dư luận, gieo rắc nỗi sợ hãi và kiểm soát thông tin, từ đó củng cố quyền lực Quốc xã và chuẩn bị cho dân chúng chiến tranh và đàn áp.
Ngoài Adolf Hitler với tư cách là nhà lãnh đạo tối cao, một số nhân vật chính đã đóng vai trò quan trọng trong việc thiết lập và duy trì cơ cấu quyền lực dưới thời chủ nghĩa Quốc xã ở Đức. Heinrich Himmler đứng đầu SS và Gestapo, kiểm soát bộ máy an ninh của nhà nước và thực hiện các chính sách chủng tộc. Joseph Goebbels là người đứng đầu bộ máy tuyên truyền. Hermann Göring giám sát việc tái vũ trang kinh tế và quân sự. Những người khác như Rudolf Hess và Martin Bormann đóng vai trò quan trọng trong tổ chức nội bộ và hành chính của Đảng Quốc xã, góp phần vào sự kiểm soát toàn trị.